Thứ Ba, 8 tháng 2, 2011

Nông Trường Sông Hậu, Huyền thoại, Anh hùng, Vụ án, và Tranh chấp đất đai

Từ một mảnh đất hoang sơ sình lầy thành một một nông trường rợp bóng cây xanh ruộng vườn rừng rẫy, trên chim dưới cá; Từ 16 người đi mở đất năm 1979 với cuốc xẻng và sức lao động thành 16 ngàn người năm 2009 với nhà mái ngói, ti-vi, xe máy, trường học, trạm xá, thư viện, .v.v. Từ một xã nghèo nhất trong các xã thuộc diện "xoá đói giảm nghèo" (chương trình 135) vươn lên thành một xã giàu có bằng sức lao động và tư duy khoa học tiến bộ, không tốn lấy một đồng ngân sách Nhà nước. Nông Trường Sông Hậu (Sohafarm) đã không thể có được như ngày nay nếu không có sự tận tuỵ hết lòng lo cho dân cùng với những mô hình nông nghiệp sáng tạo của hai cha con ông Năm Hoằng (Trần Ngọc Hoằng) và cô Ba Sương (Trần Ngọc Sương).

-------------
- Sohafarm trở thành thương hiệu nông sản uy tín trên thế giới
- Nông trường quốc doanh nhưng chỉ có 3% vốn nhà nước, còn lại là phải vay ngân hàng!
- Từ sản xuất đến chế biến, xuất khẩu, cơ khí nông lâm thuỷ hải sản
- Nông trường kiêm 1 xã!
- AHLĐ 5 Hoằng "đưa đất hoang thành trù phú", AHLĐ 3 Sương "Đưa nông trường hội nhập quốc tế"

- Ép nghỉ hưu sớm để "hạ cánh an toàn" nhưng rốt cuộc...
- "khởi tố vụ án về tội cố ý làm trái" - không nói làm trái cái gì
- "kiếm thêm vài tội nữa"!
-


-------------
Đại biểu Quốc Hội TP.CT Huỳnh Văn Tiếp: "Bây giờ có vấn đề đặt ra là có khả năng còn bỏ sót tội cho chị Ba Sương hay không, tại sao có nhiều tội mà khởi tố có một tội."
http://vnn.vietnamnet.vn/chinhtri/200911/Can-Tho-se-xem-xet-co-sot-toi-ba-Ba-Suong-khong-880494/

Loạt bài Nông Trường SH: http://vn.360plus.yahoo.com/doxuanthanh8888/art
icle?mid=103
Nhìn lại vụ án NTSH:
http://dantri.com.vn/c20/s20-364124/bai-3-nong-truong-song-hau-sau-con-bao-to.htm
Day dứt chuyện NTSH:
http://www.toquoc.gov.vn/Thongtin/Thoi-Su/Day-Dut-Chuyen-Nong-Truong-Song-Hau.html

Các khoản nợ của NTSH: http://nld.com.vn/171893P0C1002/nong-truong-song-hau-dang-no-hon-266-ti-dong.htm
http://dantri.com.vn/c20/s20-370145/thu-tuong-chi-dao-xu-ly-no-tai-nong-truong-song-hau.htm

Thứ Bảy, 5 tháng 2, 2011

Người mù học lặn!

Lấy 2 từ khoá của 2 post trước ghép lại blind + diving, ta có câu chuyện về một người mù bẩm sinh nhưng vẫn quyết tâm học lặn scuba, một bộ môn mà một người khoẻ mạnh như mình học còn thấy khó khăn.

Ông chưa từng đi đâu một mình và cũng chưa từng đến những chỗ nào có nước, ngoại trừ hồ bơi nhà mình, chứ đừng nói gì đến chuyện lặn xuống đáy biển. [... xem tiếp ở blog Lặn biển - scuba - free dive]

"Chỉ vì không nhìn thấy đích!"

Chỉ vì bị sương mù dày đặc che không thể thấy cái đích đang đến rất gần mà Florence May Chadwick, người phụ nữ đầu tiên bơi qua lại qua eo biển Măng-sơ (giữa Anh và Pháp), đã bỏ cuộc sau 15 giờ vượt 20 dặm từ đảo Catalina đến chỉ còn cách bờ biển California khoảng 1 dặm nữa thôi! Và 2 tháng sau, cô đã quay lại hoàn thành kỷ lục của mình, bơi một mạch vượt 21 dặm trong vòng 13 giờ 48 phút, trở thành người phụ nữ đầu tiên bơi eo biển Catalina, với thời gian ngắn hơn kỷ lục nam đương thời tới 2 giờ! Điều đáng nói ở đây là trong lần thứ hai, Florence vẫn bơi trong sương mù dày đặc, nhưng cái đích đến đã được cô "thấy rõ" ở trong đầu của mình rồi, nên cô đã có đủ nghị lực để vượt qua.

Trong các môn thể thao điền kinh nói riêng và trong cuộc sống nói chung, biết được đích đến của mình là một điều rất quan trọng vì nó là sợi dây bảo hiểm giữ cho chúng ta không bị bỏ cuộc giữa chừng. Kinh nghiệm bơi biển của mình cho thấy là khác với bơi trong hồ, người bơi biển phải luôn đối mặt với sóng, gió, luồn chảy, và định hướng, nên phải tuỳ vào tình huống, cự ly, sức khoẻ mà thay đổi chiến thuật cho phù hợp. Vì thế, nếu không biết được mình đã đi được tới đâu và còn bao xa nữa thì khó mà giữ sức được. Hồi mình đạp xe đường trường cũng vậy, nhiều khi cự ly mình đã chia để chạy và nghỉ rồi, nhưng đến thực địa mà điều kiện khó khăn thì phải lượng sức mà nghỉ, còn nếu thuận lợi thì có thể kéo dài cư ly lên. Hồi đi Vũng Tàu về, nhờ đã thông thạo địa hình lúc đi ra mà lúc về mình đã đi 60km mới nghỉ một lần. Ngược lại, lúc lên Tây Ninh, tuy đã phân 30km nghỉ một lần (cho đường mới đi) rồi, nhưng ở 30km cuối mình đã gặp phải đoạn đường xấu và lại phải cắt làm đôi, đi được 15km thì lại nghỉ... Không ngờ là sau khi đi tiếp thì mới biết rằng chỉ còn 5km nữa là hết đoạn đường xấu đó rồi, tức là mình hoàn toàn có thể đi một mạch cả đoạn 20km đường xấu + 10 km đường tốt đó nếu mình hình dung ra được con đường phía trước.

Suy rộng ra, ta có thể thấy tầm quan trọng của kiến thức về con đường mình đang đi trong các quyết định. Ví dụ như trong trại Láng Le vừa rồi, lần đầu khi đi vào khu rừng lạ, do chưa biết có gì nguy hiểm trong đó, nên mình đã phải trang bị đầy đủ dụng cụ như ban tổ chức yêu cầu (giày, điện thoại, nước uống, dây, đèn pin). Nhưng một khi đã đi một lần và biết rõ con đường mình đi qua rồi thì lần sau tuy đi trong đêm nhưng mình cũng đã thản nhiên đi mình không vào rừng (chỉ với đèn pin). Ngay cả trong tin học cũng vậy, các thuật toán "tìm kiếm mù", tức không có thông tin về không gian tìm kiếm, đều tốn chi phí lớn do phải vét cạn tất cả các khả năng. Trong khi những thuật toán heuristic dựa vào thông tin của không gian tìm kiếm thì có thể đi "tắt", đi "thẳng" hướng tới đích mà không phải vòng vèo, nên thường có chi phí thấp hơn nhiều.

Nhiều người sống không cần biết đến mục đích của đời mình. Hay có người duy ý chí thì lại bảo Florence bỏ cuộc lần đầu là do "thiếu quyết tâm". Nhưng mình, với đầu óc khoa học luôn vạch ra kế hoạch cho chặng đường phía trước thì không thể không biết đến cái đích nằm ở đâu, cách mình bao xa. (--> Optimization/Planning problem.) Hơn nữa, thích trải nghiệm nhưng mình cũng không thể bỏ qua các yếu tố an toàn, hiệu quả dẫn đến các quyết định điều chỉnh kế hoạch dựa vào các thông tin tình trạng, trạng thái hiện tại trong hành trình, chứ không thể chỉ dựa vào ý chí quyết tâm suông được. (--> Dicision problem.) Vì thế mình rất đồng cảm với Florence trong quyết định bỏ cuộc mà cô đã đưa ra.

Rốt cuộc thì cũng quay về với lý thuyết Thông tin Thống nhất (Uniinfo) và Tri thức (Knowledge) của mình!

Thứ Sáu, 4 tháng 2, 2011

Côn Đảo Diving

Nói đến môn lặn (diving) thì nổi tiếng nhất là Nha Trang, kế đến là Phú Quốc, nhưng không ngờ thiên đường lại là Côn Đảo!!!

Trong vườn quốc gia Côn Đảo, dưới biển có rất nhiều loài sinh vật biển đa dạng, trên bờ có rừng nguyên sinh và những bãi biển hoàn toàn tự nhiên. Trừ mùa biển động (tháng 11-2) ra thì ta có thể tắm biển và lặn biển thoải mái. Vườn quốc gia Côn Đảo thành lập từ 1977 và bắt đầu giám sát hải sản từ 1993, đến giờ đã khôi phục được nhiều rạn san hô ở vùng nước nông rất quý giá (hầu như chỉ còn có ở Côn Đảo). Chỉ có điều là Côn Đảo chưa phát triển du lịch nên còn quá xa lạ với mọi người và cơ sở vật chất ở đây cũng còn kém.

Về dịch vụ lặn thì chỉ có 2 trung tâm, Dive! Dive! Dive! của SSI và Rainbow Divers của PADI. Bên Rainbow Divers thì hình như vẫn còn gặp rắc rối trong việc thoả thuận với chính quyền về hợp đồng khai thác dịch vụ nên dù trang tiếng Anh đã bảo là "Services resume Mid-December 2010" nhưng trang tiếng Việt thì vẫn bảo là "... we will NOT be offering diving services until the Government realises its future opportunities!" Thật đáng tiếc, vì hình như mới có Rainbow Divers Vietnam (TRUNG TÂM LẶN BIỂN CẦU VỒNG VIỆT NAM) là có giá ưu đãi cho người VN thôi! ;)