Thứ Ba, 30 tháng 6, 2009

Ngựa Sắt ra biển Vũng Tàu





Đầu tháng 6 này, mình lại tiếp tục cho con ngựa sắt dong ra tới biển Vũng Tàu, nơi mà hồi thời PT cứ mỗi dịp hè đến là mẹ lại đưa mình ra nghỉ mát, tắm biển. So với chuyến về Cần Thơ tháng trước thì chuyến này có lộ trình cũng đơn giản, nhưng địa hình thì phức tạp hơn và cũng có nhiều hình ảnh lưu niệm hơn.
(Nếu khung bên phải không hiện ra slideshow, bạn hãy thử refresh trang web xem.)

Chuyến Ra Vũng Tàu


Lần này xuất phát từ trước 5 giờ sáng, khi ông Mặt Trời còn đang ngáy ngủ. Nhờ thế mà mình được chứng kiến cảnh hừng đông xa lộ ngay tại cầu vượt Quang Trung cạnh nhà mình. Ra tới ngã ba Vũng Tàu thì vẫn chưa sao, nhưng từ đó trở đi mới bắt đầu nếm mùi đồi núi của Miền Đông đất đỏ! Tuy các con dốc đều rất thoải, nhưng cũng ảnh hưởng không ít đến tốc độ, và nhất là độ ổn định phong độ! Khi lên dốc thì chỉ đi khoảng 20km/h, có khi xuống còn 13km/h, còn lúc xuống dốc thì tranh thủ lấy lại quán tính, thường trên 30km/h đến 40km/h. Đi đường dốc thì chẳng thể nào thoải mái như đường bằng được rồi, phải chỉnh đề và thay đổi tư thế liên tục. Lại thêm cái LQ51 này có quá nhiều xe tải đi bên ngoài, bên trong "đường dành riêng cho xe đạp (và xe bò)" thì toàn là cát bụi với xe đi ngược chiều!

Đường ra VT, QL51, không được "trang bị" hệ thống quán võng như như đường về CT (QL1) nên mình phải nghỉ chân ở một bãi đất hoang ven đường (Long Thành, Đồng Nai). Tuy Mặt Trời đã lên cao rồi nhưng ông Mặt Trăng vẫn còn treo lơ lửng đó! Mình mải mê ngắm cảnh ruộng đồng đến hơn cả tiếng đồng hồ, khi dòm lại đồng hồ, thấy 8 giờ rồi, trễ rồi, chuẩn bị đi tiếp thì T.Trung lại gọi điện "8" với mình thêm nửa tiếng nữa :D. Cả gần 2 tiếng đồng hồ ở bãi đất hoang đó, mình toàn đứng không vì chẳng thấy mỏi mệt gì cả... Nhưng chỉ đi được 20 cây số sau thì cái chân mình đã biểu tình đòi nghỉ! Đúng là trên cái đường QL51 này tìm bóng mát thật khó khăn... may quá, giữa phố chợ bỗng thấy một khu cây cối xanh tươi tựa như công viên, nên đâm thẳng vào... nào ngờ chẳng có một cái băng ghế nào cả, đành phải ngồi đại xuống bãi cỏ ven đường... nghỉ mệt và... ngắm hoa phượng! Massage cho cặp giò cẳng xong, đạp xe vòng vòng xem xét thì mới biết đây là quần thể trung tâm hành chánh của huyện Tân Thành (Bà Rịa - Vũng Tàu), có UBND, đài phát thanh, và đài liệt sỹ, v.v. Từ sáng giờ đi đường tốt, trời nắng ráo, thế mà tới đây mới được có 78 cây số, cọng dây sên con ngựa sắt mình đã khô dầu bắt đầu kêu ken két :(! Thật là tệ! Chắc tại hôm trước mình sợ dơ nên đã lau chùi nó quá tay :-?


Tới ngã ba Long Hương thì chiến mã vẫn phăng phăng dặm trường, nhưng từ khi rẽ sang hướng Vũng Tàu mình mới biết thế nào là gió biển! Tuy gió chỉ thổi ngang đường thôi, chẳng phải gió ngược, mà mình vẫn phải bò ở tốc độ dưới 20km/h! Chỉ còn hai mươi mấy cây số nữa thôi mà sao đường nó cứ xa thăm thẳm... Được một hồi thì mệt quá, đành phải dừng lại ven đường nghỉ chân, tình cờ lại gặp quang cảnh kỳ vĩ của những cụm đước nổi giữa đầm ngập mặn mà mìnhh đã từng chú ý từ hồi nhỏ khi đi xe đò ra Vũng Tàu nhưng chưa có dịp ghi lại! Cảm động trước cảnh "Hạ Long Nam Bộ" này, mình không thể không quay phim lại được ;).


Tới Vũng Tàu, mình ở tại một căn nhà cheo leo trên sườn núi. Ở trên cái Núi Lớn này có khá nhiều nhà có tượng Phật và Bồ tát. Rồi ra biển thì mình đã chộp được khoảnh khắc ông Mặt Trời kéo mền đi ngủ :D.

Chuyến Về Sài Gòn


Sáng hôm quay về SG, ông trời đã "hăm doạ" mình bằng những đám mây xám xịt che kín cả Mặt Trời và bằng những ngọn gió thổi phần phật bên tai! Để bảo toàn sức khoẻ, mình chấp nhận bò từ từ ở tốc độ trên dưới 20km/h. Khi vào sâu trong đất liền thì gió có đỡ hơn, nhưng lúc đó sức lực và cơ bắp cũng đã bắt đầu mệt mỏi. Đến khi sắp phải từ giã Vũng Tàu để bước sang địa phận Đồng Nai mình mới tìm được một cái quán có một ít màu xanh! Ở đây chẳng có gì ngoài con đường đầy khói bụi cùng xe cộ chen chúc nhau.



Khi đến giữa rừng cao su ở Long Thành, Đồng Nai thì trời đổ mưa ào ào... Nhờ lần nghỉ chân bất đắc dĩ này mà mình được dịp nhớ lại cảnh "Cao su đi dễ khó dzề..." khi dòm thấy những lô cao su sâu thăm thẳm dường như vô tận. Tạnh mưa, mình đạp thẳng ra khỏi rừng cao su và đổ một con dốc với tốc độ lịch sử... 45km/h!!! Đây chính là con dốc cao nhất mà hồi chuyến đi mình đã phải còng lưng leo lên. Chưa hưởng được cái sướng đổ dốc bao lâu thì lại gặp một cơn mưa khác ngay ngã rẽ vào xí nghiệp Bò Sữa Long Thành. Đi dọc đường mình cứ thấy quảng cáo Lothamilk hoài mà bây giờ mới biết nó là gì :D. Mình cứ thấy bên kia đường có cái bảng chỉ dẫn "Vào Bò Sữa" mà đọc hoài vẫn không thể hiểu nổi?! Thì ra là cái xí nghiệp này có trang trại rộng nên còn cho người ta vô cắm trại nữa ;).

Từ đó về thì trời mưa gió, đường lầy lội,... mình phải bò chật vật mãi mới về được tới nhà. Và kết quả là mình cùng chiến mã đều lấm lem bùn đất!

Số liệu thống kê của đồng hồ xe đạp


ra VT về SG
Average (km/h) 22.5 20.2
Max (km/h) 42.4 44.8
Distance(km) 123 122
Time(h) 5.5 6

Thứ Hai, 29 tháng 6, 2009

Khai trương Chiến mã, du ngoạn Cần Thơ - Sài Gòn




Hồi tháng 5 vừa rồi, mình vừa rinh con ngựa sắt Asama từ Martin107(màu đỏ, kô phải xám) về, thì đã khai trương ngay bằng chuyến về quê Cần Thơ thăm mẹ và bạn bè. Lộ trình khá đơn giản, nhưng vì lần đầu chưa có kinh nghiệm nên còn nhiều thứ không suôn sẻ. Ví dụ như chuyến xuống CT thì "giấu" máy ảnh kỹ quá nên không có chụp hình lưu niệm được! Chỉ có chuyến quay trở lên SG mới có kinh nghiệm hơn với nhiều hình ảnh đáng nhớ.
(Nếu khung bên phải không hiện ra slideshow, bạn hãy thử refresh trang web xem.)

Chuyến Về Cần Thơ


Trước khi đi, tra bản đồ xong dự tính nghỉ ở 3 điểm Bến Lức, Trung Lương, và Vĩnh Long, tức là sau mỗi chặng khoảng 40~60km thì nghỉ một lần. Cái này tương đối hợp lý, nhưng phần ước tính tốc độ ~30km/h thì sai bét: trong thành phố, ở cự ly ngắn thì đi khoảng 30km/h là chuyện thường nhưng khi lên đường trường thì... (sau 2 lần chết giấc mới nhận ra là) giữ khoảng 25km/h là tốt nhất! Đoạn đầu tiên, bám chỉ tiêu 30km/h đến qua cầu Bến Lức một đoạn thì chết thẳng cẳng! Lại còn thêm cái đoạn trong Bình Chánh xe kẹt hằng mấy cây số, khói bụi, lầy lội đã làm mình mất quá nhiều sức nữa, nên ra tới đây, mình còn kịp đặt cái lưng lên võng là may mắn lắm rồi. Thức dậy, tiếp tục đổ sức trâu bò ra đo tốc độ, nhưng chẳng hiểu sao không thể lên 30km/h nữa, có khi mệt chỉ được 20km/h thôi... rồi hụt hơi, ớn lạnh, rồi chết lần 2... còn cách Trung Lương một khoảng khá xa! Thức dậy thì trời đã về chiều, mình đã bình tĩnh hơn, và lên xe đạp từ từ... Vừa đạp vừa xem xét, mình thấy quan trọng là hít thở đều và sâu, còn tốc độ thì không phải quan tâm nữa! Hai chặng trước vì quá chú ý tốc độ nên không ổn định được hơi thở, cảm giác hụt hơi, ớn lạnh là hậu quả của việc thiếu ôxy. Khi hít thở đều đặn phối hợp với cử động cổ "hít vào ngẩng lên, thở ra thả lỏng" thì tốc độ tự nhiên ổn định ở khoảng 25km/h.

Qua Cai Lậy hơn chục cây thì trời đã xế chiều, mình dừng chân nghỉ mệt một cách bình tĩnh hơn nhiều so với 2 lần trước. Ngủ dậy, ăn cơm xong thì trời đã tối mịt, lại còn chuyển mưa dông ầm ầm. Người ta bảo "ngủ lại đây đi", nhưng đâu có được! Tiếp tục hành trình với con ngựa sắt một cách bình thản ở tốc độ 25km/h cho đến khi trời đổ mưa. Tháo đồng hồ ra cất, mặt áo mưa vào, đi tiếp. Nhưng đến lúc còn cách cầu Mỹ Thuận khoảng 10km thì trời nổi dông, gió to quá không thể đi tiếp được, đành phải tạt vô quán café nghỉ chân. Ở đó có em tiếp viên mới vào làm nên hăng hái ra nói chuyện làm quen với khách: "Tối nay nhờ trời mưa mà quán em đắt khách..." Hê hê! Ngồi chơi khoảng 1 tiếng thì trời tạnh mưa, mình lên đường đi tiếp. Đến giữa cầu Mỹ Thuận thì đứng lại hóng gió, ngắm cảnh, nhưng trời tối đen, cũng chẳng thấy gì :(. Vừa thả dốc cầu Mỹ Thuận được một đoạn, chưa đã chân thì trời lại nổi ghen, xối nước mưa xuống đầu mình! Nhưng mình đâu có sợ, mặc áo mưa vào, đi tiếp.

Qua Vĩnh Long thì thấy mừng vì đoạn đường từ VL về CT đang mở rộng, phẳng lì, rộng thênh thang... Nhưng nào ngờ, mình lại không tài nào địch nổi con gió ngược thổi phần phật vào mặt, tốc độ chỉ khoảng 20km/h. Dù thế, chỉ cần giữ hơi thở ổn định là còn đi được tốt mặc cho tốc độ bị hạn chế! (Sau này mình mới biết con gió ngược đó là hậu quả của sự "tự do": đường rộng và vắng.) Về đến CT thì đã 1 giờ khuya. Mẹ ngủ rồi, mình cũng phải ngủ thôi Zzzz.

Chuyến Lên Sài Gòn


Chuyến này thì có kinh nghiệm hơn nhiều, chuẩn bị kỹ càng hơn: giắt máy ảnh ở khoang ngoài cùng cho dễ lấy, xuất phát từ sáng sớm tinh mơ. Ra khỏi nhà từ lúc 5 giờ rưỡi, đạp xe bay bay (30km/h) trên đại lộ 3/2 ra bến phà. Lúc dừng lại ở đèn đỏ, thấy gió thổi ập vào lưng áo thì biết là mình đang xuôi gió! Lên phà, trông qua bến bắc, thấy cảnh bình minh đẹp quá nên không thể không chộp lấy vài pô. Qua Vĩnh Long, thuận buồm xuôi gió, cứ xơi xơi 30km/h mà cuốc... bỗng dưng đùng một cái, kẹt xe! Sao tự dưng lại kẹt xe giữa quốc lộ thế này? Nghe ngóng bà con bàn tán một hồi mới biết thế này: đầu tiên là đụng xe, sau đó thì xe cấp cứu đến nhưng lại chết máy giữa đường, còn ngay ngã ba chợ, dưới dốc cầu nữa, thế là kẹt thôi! Khi mình mới tới thì phía trước chỉ kẹt một đoạn, thế mà 10 phút sau thì bà con công nhân đi làm, mấy em nhỏ đi học, rồi kẻ đi chợ, người đi buôn đủ loại dồn lại kẹt cứng cả cây số. Xe kẹt kín đường mà chẳng thấy anh CSGT nào cả! Hồi lâu sau mới thấy một anh ra chỉ chỉ trỏ trỏ chơi chơi thôi :D. Được 20 phút thì thông xe, mình lên đường thẳng tiến Tiền Giang.

IMG:Đường dành riêng cho xe đạp!
Đến bờ sông Tiền thì đã thấy bóng dáng cầu Mỹ Thuận. Mình thấy rõ cái bảng hiệu "đường dành riêng cho xe đạp" ở bên lề đường mình đang đi, thế mà lại có mấy chú coureur đang nghênh ngang đạp xe ở ngoài kia. Mặc kệ, mình cứ từ từ bò lên cầu với tốc độ 13km/h. Hiển nhiên là lần này phải chụp cho thoả thích rồi! Trong cái quang cảnh thênh thang đất trời, mênh mông sóng nước, mình lại ấn tượng nhất một chiếc xuồng rau đang lênh đênh giữa dòng! (Xem hình đó, bạn nhớ dùng cái kính loupe ở góc trên bên phải để phóng đại lên mới thấy rõ chiếc xuồng.) Đến Cai Lậy, mình tìm ghé chân vào một quán võng khá vắng vẻ và có bóng cây trứng cá mát rượi. Uống nước xong, đi ra đằng sau thì thấy cả một khung trời xanh tươi mát dịu ngay trước mắt. Quả là tuyệt vời trong cái nắng gắt cháy da này! Mãi mê ngắm cảnh quá mà đến giờ đi lúc nào không biết :D. Lúc dòm ra ngoài lộ thì mới biết là mình đang ở ngay chiến tích Ấp Bắc nổi tiếng ;).

Đến địa phận Tân An, mình rẽ sang "đường tránh thị xã Tân An" để thử xem cái "tự do" ngoài đó nó ra thế nào (vì hồi chuyến về CT, mình đã được thưởng thức cái tấp nập, lộn xộn của tx này rồi)... Ai ngờ, cái giá của "tự do" chẳng rẻ tí nào! Mình còng lưng đạp cũng chỉ lên 25km/h là cùng, còn bình thường thì ở mức 23km/h. Khi quay về QL1A, mình bắt được ngay cái luồng gió xa lộ, lập tức trở lại 27~30km/h như thường. Nhưng qua tx. Tân An 4km thì cũng đã thấm mệt, nên mình kiếm quán võng nghỉ chân... nhưng lại chẳng thấy cái bóng mát nào :(. Đúng là lên gần Xì Goòng có khác :D. Cuối cùng thì cũng ghé tạm một nơi nào đó. Sau đó thì thẳng tiến thành đô. Tưởng thế là xong rồi, đường di xuôi gió, không mưa, không mệt, cũng còn khá sớm, mới có 2 giờ chiều. Ai ngờ đâu, đi suốt 160 cây số từ dưới quê lên thì không sao, mà chỉ có 20 cây số đường QL1A trước khi tới nhà mình lại biến mình cùng con chiến mã trở nên lấm lem bùn đất còn hơn trên núi mới về nữa! :~

Số liệu thống kê của đồng hồ xe đạp


về CT lên SG
Average (km/h) 20.7 24.9
Max (km/h) 40.1 49.9
Distance(km) 185 180
Time(h) 9 7.2

Thứ Bảy, 20 tháng 6, 2009

Flan, một cái bánh, ôi quá nhiều cái tên!

Số là hồi ở Nhật, mình rất hay ăn cái món プリン (purin) mà mình gọi là bánh flăn, bạn mình gọi là caramen, ghi tiếng Anh lại là pudding. Hôm nay tình cờ tìm ra trang Wikipedia tiếng Nhật về プリン thì thấy có quá nhiều cái tên. Ngay cả trong cùng tiếng Anh(Mỹ), cũng có 2 cái tên là crème caramelflan! Hai cái tên trong tiếng Việt (nam: flăn, bắc: caramen) cũng lấy từ 2 cái này ra, nhưng có lẽ từ thời Pháp thuộc. Trong khi đó, tiếng Anh nói chung còn gọi nó là custard pudding. Chữ プリン (purin) trong tiếng Nhật thì lấy từ chữ pudding này ra, nhưng hơi bị lắt léo một chút: Púd-ding → Pú-di-N → Pú-ri-N! Nếu chỉ nhìn mặt chữ プリン thì dễ tưởng rằng nó phiên âm cho "prin" (pừ-Ri-n) hay "plin" (pừ-Li-n) theo cách thông thường, nhưng không phải vậy! Người Nhật đọc chữ này nhấn âm đầu /Pú/ nên chữ "ri" trong âm thứ hai nghe rất giống /di/ (một lối phiên âm rất hiếm gặp trong hệ thống phiên âm Katakana), và âm cuối "n" đọc giọng mũi /N/ rất giống /ng/. Đó, có mỗi 3 âm tiết mà đã thể hiện bao nhiêu cái lắt léo trong phiên âm rồi đó! Có một điều khá thú vị là trong trang Wikipedia tiếng Nhật còn có cả cái tên "bánh flan" của Việt Nam ta nữa!

Cũng nói về cái pudding, thì như hồi đó bạn Cún yêu dấu của mình có nói "caramel hay bánh flan, hay ngay cả プリン cũng đều khác pudding", hôm nay mình tra cứu lại thấy quả thực pudding là cả một họ bánh chứ chẳng phải vừa! Bây giờ thì ngược lại, một cái tên mà ôi quá nhiều thứ bánh :D Nếu bên Mỹ, pudding chỉ giới hạn trong các món tráng miệng có dạng thạch thì bênh Anh, pudding dùng để chỉ hầu hết các món tráng miệng, nên bao gồm cả món chè của xứ Việt quê mình luôn! À mà quên, tới lượt mình thì chè cũng chẳng phải 1 món, mà lại cũng là cả một dòng họ các món ăn chơi nữa! (Trừ chè bắc, tức "trà") Bánh pút-đinh ở VN hay các nước Đông Á nói chung thì giống như Mỹ, chỉ những bánh có dạng thạch... thế nên có thể gọi là "bánh đúc Tây" :D Híc, nói đến bánh đúc thì mình lại muốn ăn thử cái món bánh đúc bắc chính cống làm từ bột gạo ngâm nước vôi/tro để nấu được dạng thạch rồi "đúc" bằng cái bát (chén) kia! Chứ bánh đúc nam làm bằng bột năng rồi chỉ cho nước lá dong vào thôi thì không thích :(