Thứ Bảy, 25 tháng 11, 2006

"Con điên" còn biết thương con...

[Xin trích lại từ một câu chuyện cảm động dịch của Trung Quốc:]

[...]

Mẹ chỉ muốn ôm tôi, bao nhiêu lần đứng trước mặt bà nội dùng hết sức gào lên: "Đưa, đưa tôi..." bà nội mặc kệ. Tôi còn trứng nước như thế, như khối thịt non, biết đâu mẹ lỡ tay vứt tôi đi đâu thì sao? Dù sao, mẹ cũng chỉ là con điên. Cứ mỗi khi mẹ khẩn cầu được bế tôi, bà nội lại trợn mắt lên chửi: "Mày đừng có hòng bế con, tao còn lâu mới đưa cho mày. Tao mà phát hiện mày bế nó, tao đánh mày chết. Có đánh chưa chết thì tao cũng sẽ đuổi mày cút!". Bà nội nói với vẻ kiên quyết và chắc chắn. Mẹ hiểu ra, mặt mẹ sợ hãi khủng khiếp, mỗi lần chỉ dám đứng ở xa xa ngó tôi. Cho dù vú mẹ sữa căng đầy cứng, nhưng tôi không được một ngụm sữa mẹ nào, bà nội đút từng thìa từng thìa nuôi cho tôi lớn. Bà nói, trong sữa mẹ có "bệnh thần kinh", nếu lây sang tôi thì phiền lắm.

[...]

Nhà không thể nuôi không mẹ mãi, bà nội quyết định huấn luyện cho mẹ làm việc vặt. Khi đi làm đồng, bà nội dắt mẹ đi "quan sát học hỏi", bà bảo mẹ không nghe lời sẽ bị đánh đòn.

Sau một thời gian, bà nội nghĩ mẹ đã được dạy dỗ tương đối rồi, liền để mẹ tự đi cắt cỏ lợn. Ai ngờ mẹ chỉ cắt nửa tiếng đã xong cả hai bồ "cỏ lợn". Bà nội vừa nhìn đã tá hỏa sợ hãi, cỏ mẹ cắt là lúa giống vừa làm đòng trỗ bông trong ruộng nhà người ta. Bà nội vừa sợ vừa giận phát cuồng chửi rủa: "Con mẹ điên lúa và cỏ mà không phân biệt được..." Bà nội còn đang chưa biết nên xoay xở ra sao, thì nhà có ruộng bị cắt lúa tìm tới, mắng bà cố ý dạy con dâu làm càn. Bà nội tôi lửa giận bốc phừng phừng, trước mặt người ta lấy gậy đánh vào eo lưng con dâu, chửi: "Đánh chết con điên này, mày cút ngay đi cho bà..."

Mẹ tuy điên, nhưng vẫn biết đau, mẹ nhảy nhỏm lên chạy trốn đầu gậy, miệng phát ra những tiếng lắp bắp sợ hãi: "Đừng... đừng...". Sau rồi, nhà người ta cũng cảm thấy chướng mắt, chủ động bảo: "Thôi, chúng tôi cũng chẳng bắt đền nữa. Sau này giữ cô ta chặt một tí là được...". Sau khi cơn sóng gió qua, mẹ oại người dưới đất thút thít khóc. Tôi khinh bỉ bảo: "Cỏ với lúa mà cũng chả phân biệt được, mày đúng là lợn!" Lời vừa dứt, gáy tôi bị một cái tát lật, là bà. Bà trừng mắt bảo tôi: "Thằng ngu kia, mày nói cái gì đấy? Mày còn thế này nữa? Đấy là mẹ mày đấy!" Tôi vùng vằng bĩu môi: "Cháu không có loại mẹ điên khùng thế này!"

"A, mày càng ngày càng láo. Xem bà có đánh mày không!" Bà nội lại giơ tay lên, lúc này chỉ thấy mẹ như cái lò xo bật từ dưới đất lên, che giữa bà nội và tôi, mẹ chỉ tay vào đầu mẹ, kêu thảng thốt: "Đánh tôi, đánh tôi!"

Tôi hiểu rồi, mẹ bảo bà nội đánh mẹ, đừng đánh tôi. Cánh tay bà trên không trung thõng xuống, miệng lẩm bẩm: "Con mẹ điên này, trong lòng nó cũng biết thương con đây!". Tôi vào lớp một, cha được một hộ chuyên nuôi cá làng bên mời đi canh hồ cá, mỗi tháng lương 50 tệ. Mẹ vẫn đi làm ruộng dưới sự chỉ bảo của bà, chủ yếu là đi cắt cỏ lợn, mẹ cũng không còn gây ra vụ rầy rà nào lớn nữa.

[...]

Vì học nội trú, bài vở nhiều, tôi rất ít khi về nhà. Cha tôi vẫn đi làm thuê 50 tệ một tháng, gánh tiếp tế cho tôi đặt lên vai mẹ, không ai thay thế được. Mỗi lần bà thím nhà bên giúp nấu xong thức ăn, đưa cho mẹ mang đi. Hai mươi ki lô mét đường núi ngoằn ngoèo ruột dê làm khổ mẹ phải tốn sức ghi nhớ đường đi, gió tuyết cũng vẫn đi. Và thật là kỳ tích, hễ bất cứ việc gì làm vì con trai, mẹ đều không điên tí nào. Ngoài tình yêu mẫu tử ra, tôi không còn cách giải thích nào khác. Y học cũng nên giải thích khám phá hiện tượng này.

27/4/2003, lại là một chủ nhật, mẹ lại đến, không chỉ mang đồ ăn cho tôi, mẹ còn mang đến hơn chục quả đào dại. Tôi cầm một quả, cắn một miếng, cười hỏi mẹ: "Ngọt quá, ở đâu ra?" Mẹ nói: "Tôi... tôi hái..." không ngờ mẹ tôi cũng biết hái cả đào dại, tôi chân thành khen mẹ: "Mẹ, mẹ càng ngày càng tài giỏi!". Mẹ cười hì hì.

Trước lúc mẹ về, tôi theo thói quen dặn dò mẹ phải cẩn thận an toàn, mẹ ờ ờ trả lời. Tiễn mẹ xong, tôi lại bận rộn ôn tập trước kỳ thi cuối cùng của thời phổ thông. Ngày hôm sau, khi đang ở trên lớp, bà thím vội vã chạy đến trường, nhờ thầy giáo gọi tôi ra ngoài cửa. Thím hỏi tôi, mẹ tôi có đến đưa tiếp tế đồ ăn không? Tôi nói đưa rồi, hôm qua mẹ về rồi. Thím nói: "Không, mẹ mày đến giờ vẫn chưa về nhà!" Tim tôi thót lên một cái, mẹ tôi chắc không đi lạc đường? Chặng đường này mẹ đã đi ba năm rồi, có lẽ không thể lạc được. Thím hỏi: "Mẹ mày có nói gì không?" Tôi bảo không, mẹ chỉ cho cháu chục quả đào tươi. Thím đập hai tay:" Thôi chết rồi, hỏng rồi, có lẽ vì mấy quả đào dại rồi!" Thím kêu tôi xin nghỉ học, chúng tôi đi men theo đường núi về tìm. Đường về quả thực có mấy cây đào dại, trên cây chỉ lơ thơ vài quả cọc, bởi nếu mọc ở vách đá mới còn giữ được quả. Chúng tôi cùng lúc nhìn thấy trên thân cây đào có một vết gãy cành, dưới cây là vực sâu trăm thước. Thím nhìn tôi rồi nói: "Chúng ta đi xuống khe vách đá tìm!" Tôi nói: "Thím, thím đừng doạ cháu...". Thím không nói năng kéo tôi đi xuống vách núi...

Mẹ nằm yên tĩnh dưới khe núi, những trái đào dại vương vãi xung quanh, trong tay mẹ còn nắm chặt một quả, máu trên người mẹ đã cứng lại thành đám màu đen nặng nề. Tôi đau đớn tới mức ngũ tạng như vỡ ra, ôm chặt cứng lấy mẹ, gọi: "Mẹ ơi, Mẹ đau khổ của con ơi! Con hối hận đã nói rằng đào này ngọt! Chính là con đã lấy mạng của mẹ... Mẹ ơi, mẹ sống chẳng được hưởng sung sướng ngày nào..." Tôi sát đầu tôi vào khuôn mặt lạnh cứng của mẹ, khóc tới mức những hòn đá dại trên đỉnh núi cũng rớt nước mắt theo tôi.

Ngày 7/8/2003, một trăm ngày sau khi chôn cất mẹ, thư gọi nhập học dát vàng dát bạc của Đại học Hồ Bắc đi xuyên qua những ngả đường mẹ tôi đã đi, chạy qua những cây đào dại, xuyên qua ruộng lúa đầu làng, "bay" thẳng vào cửa nhà tôi. Tôi gài lá thư đến muộn ấy vào đầu ngôi mộ cô tịch của mẹ: "Mẹ, con đã có ngày mở mặt mở mày rồi, MẸ có nghe thấy không? MẸ có thể ngậm cười nơi chín suối rồi!"

Hết

Trang Hạ dịch

Chủ Nhật, 29 tháng 10, 2006

Chuyện Nai với Cá

Ở khu rừng nọ, có một chú nai lạc bầy, đi mãi, đi mãi cuối cùng cũng đến được một dòng sông, Nai ta uống nước cho đỡ khát rồi lăn ra ngủ vì mệt. Khi những tia nắng sớm mai rọi thẳng vào mặt, Nai thức dậy và dạo một vòng quanh nơi mới đến. Thấy khung cảnh cạnh dòng sông có vẻ thanh bình, Nai bèn quyết định ở lại nơi mà số phận đã đưa mình đến.

Một hôm đang uống nước ở bờ sông, Nai bỗng thấy một cô cá xuất hiện, họ nói chuyện và làm quen được với nhau. Nhưng trước khi quay lên bờ, Nai sực nhớ là từ nảy đến giờ Cá toàn ngâm mình trong nước, liền hỏi: "Bạn ngâm nước nhiều như thế không thấy lạnh sao?" Cá đáp: "Không hề! Tôi sống dưới nước từ bé đến giờ, có thấy lạnh gì đâu!" Có vẻ như chưa hiểu lắm, nhưng do chưa biết gì về cuộc sống của Cá, nên Nai đành phải gật gù đồng ý. Tuy rằng cuộc sống trên bờ và dưới nước khác nhau rất nhiều, nhưng hễ lúc nào gặp thì Nai và Cá đều kể chuyện cho nhau nghe. Có nhiều khi Nai muốn thử xem cuộc sống dưới nước như thế nào, và Cá cũng muốn biết trên bờ nó ra sao. Thế là Nai bắt đầu xuống sông tập bơi, còn Cá thì vẫn chưa biết làm sao. Những lúc trời mưa gió bão bùng, cảm thấy lạnh, Nai liền chạy xuống bờ sông hỏi thăm xem Cá có thế nào không; có nhiều khi Nai kiếm mãi cũng chẳng thấy Cá đâu, thử lội xuống nước nhưng vì chưa biết bơi nên chỉ được một tí là Nai lại phải quay vào. Lần nào kiếm được Cá, Nai cũng đều nhận được một câu rằng "Tôi đã nói rồi, tôi sống dưới nước khác bạn lắm! Không có thấy lạnh đâu!" Thế mà Nai vẫn không khi nào bỏ được cái thói quen đi kiếm Cá mỗi lúc có chuyện làm Nai cảm thấy lo.

Một hôm nọ trời nổi gió to, một cơn sóng vô tình đã xô Cá dạt mãi lên trên bờ. Theo thói quen, Nai ra bờ sông xem có việc gì không, và thấy Cá nằm ngay trên bờ đấy. Nhưng lần này, Nai lại nghĩ: "Đây là cơ hội tốt cho Cá tập đi đây!" Thế là Nai liền dạy cho Cá cách nảy người trên cạn, cách nhìn trên cạn và thở trên cạn giống mình... Nhưng Cá mệt lắm, chẳng thể làm theo được, bèn bảo:
- Sao bạn không đẩy tôi xuống nước một cái, có phải đơn giản hơn không?
- Nếu thế thì đơn giản thật! Nhưng bạn cũng muốn biết cuộc sống trên cạn thế nào cơ mà!? -- Nai phân bua.
- Đúng là tôi muốn biết, nhưng phải có nước cơ, nếu không thì tôi không thở được!
- Quái lạ! Ở đây nhiều không khí như thế mà bạn biểu là "không thở được", lại cứ đòi xuống cái nơi lạnh lẽo, chỉ có lác đác vài bong bóng khí đó làm gì??? -- Nai tỏ vẻ khó chịu.
Nghe thế, Cá chẳng biết nói gì, chỉ cố ngáp miệng một cách cực nhọc. Nai cũng thấy bạn mệt thật nên đành xin lỗi và đưa Cá xuống nước. Kể từ hôm đó, hễ mỗi lần Nai hơi động đến chuyện về cách sống trên cạn là Cá đã chặn trước "Thôi, tôi không muốn biết đâu!" Qua bao nhiêu lần trò chuyện, hẳn Nai cũng hiểu rõ rằng Cá được sinh ra trong nước, tất không thấy lạnh và chỉ quen thở trong nước dù ở đó rất ít không khí. Nhưng mà một cách tự nhiên, Nai vẫn cảm thây lo mỗi khi trời lạnh và cảm thấy muốn truyền đạt những kinh nghiệm mình biết ở trên cạn cho Cá, y như việc Cá đã dạy Nai bơi dưới sông vậy.

Một đêm, trong giấc ngủ mơ màng, chẳng hiểu sao Nai lại nằm chiêm bao thấy mẹ Nai đã lâu lắm không gặp. Nhưng lạ thay là trong giấc mơ, mẹ Nai lại chẳng hề nhớ Nai, cứ bỏ đi ra xa tít, làm cho Nai phải chạy theo, vừa chạy vừa gọi. Trong cơn mộng du, Nai chạy mãi, gọi mãi mà chẳng thấy mẹ quay lại... bỗng dưng có một tiếng "Đùng!" Giật mình tỉnh dậy, Nai mới biết là mình vừa lao từ triền dốc thẳng xuống một khúc sông sâu. Nai kêu cứu, nhưng ở nơi đây vốn chỉ có một mình, lại giữa đêm khuya vắng thì làm gì có ai đáp lại! Bơi một lúc, Nai cũng tìm được đến khoảng có bờ sông cạn để mà leo lên. Lúc nai kêu cứu, Cá ở cách đấy một khúc sông, cũng nghe thấy, nhưng bụng bảo dạ: "Nai biết bơi rồi chắc hẳn không sao! Hơn nữa, Nai to như thế, mình nhỏ bé thế này cũng đâu có giúp gì được, lại giữa đêm tối mù mịt nữa!" nên không tính đến chuyện đến giúp. Mà hình như Cá cũng quên mất là giống máu nóng như Nai sẽ cảm thấy lạnh trong dòng nước giữa khuya này. Hôm sau, khi biết được điều đó, Nai giận lắm, định bụng không chơi với Cá nữa. Nhưng ở chốn này chỉ có một mình, không chơi với Cá thì Nai còn biết chơi với ai...

Thứ Sáu, 25 tháng 8, 2006

Kết quả của tranh cãi về Pluto

Sau nhiều thập kỷ tranh cãi về vị trí của "hành tinh thứ 9" Pluto(Diêm Vương Tinh) trong hệ Mặt Trời thì rốt cuộc bây giờ phe "bảo thủ" đã thắng khi Pluto bị "giáng cấp" xuống thành một "chú lùn" chứ không được đứng ngang hàng với 8 hành tinh còn lại!

Kết quả này có lẽ cũng nhờ một phần vào việc tìm ra nhiều thiên thể tương tự Pluto trong hệ Mặt Trời, trong đó chắc có cái thiên thể của một chị nào đó người VN (mà mình quên mất tiu rồi :( )

theo VNExpress

Thứ Tư, 16 tháng 8, 2006

"Bi" & "Thương"

"Bi" và "Thương", một chữ Hán và một chữ Nôm, cả hai đều có những nghĩa khác nhau đến mức tưởng như đó là những chữ đồng âm dị nghĩa. Nhưng hôm nay mình đã ngộ ra được cái liên hệ giữa các ý nghĩa tưởng chừng không có liên quan gì.

- BI(悲): Một đằng là Từ-bi, tức là lòng thương người; Một đằng lại là Bi-ai, Sầu-bi, Bi-thương, Bi-thảm, Bi-quan, tức là buồn khổ!
- THƯƠNG(愴/傷): Một đằng nghĩa Nôm là tình thương; một đằng chữ Hán là Thương-tâm, Bi-thương (愴), hay thậm chí Thương-tích, Thương-vong (傷)

Theo đạo Phật thì "Từ-bi" là lòng "thương xót chúng sinh" (Từ=Thương, Bi=Xót). Vậy Bi ở đây đúng là nỗi đau. Còn tình thương cũng vậy, có thương người thì mới thấy đau khổ trước cảnh khổ của người. Vậy rốt cuộc, càng yêu, càng thương người bao nhiêu, thì mình càng đau, càng buồn, càng khổ bấy nhiêu.

+ Cái vụ chữ nhiều nghĩa này làm mình nhớ đến chữ Nước(渃) có hai nghĩa 1."chất lỏng" và 2."quốc gia" tưởng chừng chẳng quan hệ gì với nhau mà kì thực là có: Ở trong nền văn minh (lúa) nước của các dân tộc Đông-Nam Á thì người ta đều gọi vùng của mình là "nước" chứ không gọi là "đất" (land, địa) như các dân tộc khác :)

Thứ Hai, 3 tháng 7, 2006

Healthy lifestyle

Wikipedia: Some people report that minimizing stress and consumption of alcohol, sugar and other "aggressive" foods, combined with rest, sunshine and swimming in saltwater keep lesions to a minimum.

Yep! That's just what I've ever ever and always been longing for! I'd love to have a house by the sunny beach, then I would swim there enjoy the fresh air every day. I don't know when I can get that... while these days, I have to suffer all kinds of pressure, stress, and be sunken deep into bad moods day after day...

bAstarD

Never can you feel what a bAstarD feels! (If you're not in his shoes.)

I feel to be no more than a bastard of this place!

Chủ Nhật, 2 tháng 7, 2006

"Cải lão Hoàn đồng" ?!

VNExpress:
Thứ hai, 5/2/2001, 11:09 (GMT+7)
104 tuổi vẫn... mọc răng

Cụ bà MariaVasilyeva sống tại một làng nhỏ nước Cộng hòa tự trị Tatarstan (Nga) vô cùng sung sướng vì hôm qua, các nha sĩ cho biết cụ đã có 3 chiếc răng đang nhú. Sắp tới, cụ có thể ăn được món bánh gừng yêu thích mà không phải nghiền nhỏ.

Theo các chuyên gia y tế, đây là trường hợp hiếm hoi trên thế giới. Cụ Maria hiện sống một mình, chăm nom vườn tược và bầy chim. Chồng và các con cụ đều đã “khuất núi”.
[Thanh Niên]

Hê, ngày trước mình được biết là cuộc đời con người có cái vòng tuần hoàn, rằng người già thì cũng có nhiều điểm quay trở lại như thời con nít... Thế mà nào ngờ bà cụ này lại còn quay trở lại... mọc răng nữa chứ! Híc, mấy cái răng con nít rụng đi gọi là răn sữa, thế chứ mấy cái răng bà cụ này rụng đi rồi (để bây giờ mọc răng mới) phải gọi là răng gì đây???

Đúng là trên đời có nhiều cái quái dị thiệt!

Thứ Bảy, 24 tháng 6, 2006

WikiMapia và ý thức cộng đồng

Hôm qua, nhờ bác Tài "khoe nhà ở SG" mà mình biết đến WikiMapia. Với ý tưởng bản đồ mở, cái này cũng hay, nhưng (có lẽ) vì mới ra (24/5/2006) nên vẫn còn nhiều bug và thiếu nhiều chức năng, tài liệu hướng dẫn, v.v. Cái mình bực mình nhứt là không biết làm cách nào để sửa/xóa một ô thông tin (mặc dù nó có "delete report" & "move/resize report" nhưng chẳng thấy tác dụng gì). Xuống Cần Thơ, thấy quận Ninh Kiều cũng đã được chụp chi tiết rồi mà chẳng thấy cái ô thông tin nào hết, nên mình cũng đưa vào một số chỗ mình biết/nhận ra.

Rồi cũng từ cái "bản đồ mở" này mà mình chú ý đến vấn đề nhiều người đưa thông tin cá nhân (nhà riêng chẳng hạn), hay thậm chí cả rác ("Ở đây hả?", "Tui ở chỗ này", v.v.) vào bản đồ. Lúc đầu mình nghĩ cũng "thường thôi" vì đâu bắt mọi người có ý thức hết được, nhưng sau đó tò mò xem sang bản đồ của Úc thì mới thất vọng (cho người VN) khi mình tìm mờ cả mắt mới ra một ô thông tin dạng "rác" như thế. Trong khi đó ở SG, HN thì mình dòm một tí là thấy một cái "nhà của X", hay "nhà bác Y" rồi... kể ra chắc cũng phải 10~20% "rác" chứ không ít :(! Bực mình, chẳng lẽ ý thức của dân VN mình lại thua người ta đến thế? Vậy là chạy sang Mỹ, rồi Anh, rồi Pháp để xem... cũng chảng thấy gì khác hơn! Quay về châu Á, xem Nhật, cũng tìm mãi không ra rác... cuối cùng lần đến anh láng giềng TQ... ôi buồn thay, cả TQ cũng ít rác hơn mình (mặc dù có vẻ nhiều hơn Âu, Mỹ, Nhật)! Thế đấy, khó hiểu thật !???

Còn một cái hay nữa là về việc quy hoạch nhà. Hồi lúc xem hình chụp của Úc và Mỹ, mình ngạc nhiên không hiểu bọn họ quy hoạch kiểu gì mà tài tình thế, đường và nhà cứ thẳng tắp đan vuông góc nhau như tấm vải vậy! Hơn nữa hầu như hết 90% là đúng theo hướng Đông-tây Nam-bắc mới sợ chứ! Đến khi sang châu Âu, Nhật, thấy nhà cửa đường sá họ cũng vòng vo xiên xẹo như mình thì mới dám nghĩ rằng (có lẽ) Úc, Mỹ quy hoach được ngay ngắn như vậy là do họ toàn là dân mới, họ mang nền văn minh có sẵn từ châu Âu qua, chứ không phải bắt đầu từ đầu như các nước có nền văn hóa lâu đời.

Còn đây là WikiMapia được dán thẳng vào trang web này:

Thứ Hai, 19 tháng 6, 2006

Bó tay với lão Trần Tiến!

Hê hê... hôm nay mới biết lão nhạc sỹ này đã và đang "nghiên cứu" những dòng nhạc hỗn độn tân thời trên thế giới,... và thậm chí còn mày mò viết cả hip-hop nữa chứ!?! (Mặc dù, hình như 1-2 năm về trước nhạc sỹ này có nói trên báo là: không quan tâm nhạc nước ngoài)

Lần đầu tiên mình biết đến và ngưỡng mộ lão này là qua bài "Tùy Hứng Lý Qua Cầu"(hay "Ngẫu hứng..." như mình nhớ); mình đã khâm phục chẳng biết ông ấy lấy đâu ra cảm xúc mà viết cả một khúc "trường ca" đầy nhạc điệu đến vậy! Sau đó mình biết ổng cũng có sở trường về nhạc dân tộc Tây Nguyên như trong "Chiếc vòng cầu hôn". Rồi mấy năm trước, hồi mình còn ở nhà thì lại giật mình trước những sác tác mới thật "ăn liền" như "Tôi phải lòng vợ tôi" hay "Trái tim nhiều ngăn" với những giai điệu và ca từ đơn giản khác hẳn ngày xưa. Đến bây giờ thì mình thiệt bó tay, bó dò khi lão lại muốn viết cả hip-hop, một loại nhạc mà "dập" (beats) thay cho giai điệu (melody) và ca từ thô tục thay cho bóng bẩy!

Thứ Tư, 14 tháng 6, 2006

Huyền Thoại Hồ Núi Cốc

nhạc sĩ Phó Đức Phương


Bồng bềnh, bồng bềnh, chòng chành, chòng chành,
một vùng núi cao, nước sâu, thuyền trôi, thuyền trôi...
mái chèo bâng khuâng dưới chân Tam Đảo.

Ơ ờ ớ..... ơ núi cao
Ơ ờ ớ..... ơ suối sâu

Nắng lên xanh màu xanh huyền thoại,
nghe câu chuyện xưa của đôi trai gái
tha thiết yêu nhau vẫn không thành duyên;
Ngày tháng dài nhớ mong khôn cùng...

Một người đi, nước mắt thành sông;
Một người chờ, chờ hoá núi!


Ơi chàng trai ơi ngọn núi biếc,
Oi cô gái ơi dòng sông sâu.
Mối tình thương đau hoá sông hoá núi,
dằng dặc một khúc ca giữa bao la mây trời!

Ơi núi Cốc, ơi dòng sông Kuông,
xin gửi câu hát giữa dòng mênh mông.

Thứ Hai, 5 tháng 6, 2006

I must do

You said I cannot do,
But I swear that I can do!
I will do, I must do!
Any way, any way, any way!

Thứ Tư, 31 tháng 5, 2006

Chim cánh cụt

Lại đọc tiếp một bài nữa trên Wikipedia về Penguin, cũng thấy có nhiều cái hay:

  1. Cả thảy bọn chúng đều ở Nam Bán Cầu.

  2. Không phải chúng chỉ sống ở xứ lạnh (Nam Cực) mà có nhiều giống sống ở châu Phi, thậm chí có bọn còn vượt qua cả xích đạo để kiếm ăn! Chỉ có một vài giống là sống ở Nam Cực thôi, trong đó chủ yếu là bọn Penguin Hoàng đế (mình có copy cái film về bọn này rồi :) )

  3. Cũng giống như một số loài chim khác (hải âu, diều hâu, vịt trời/thiên nga), penguin cũng theo chế độ 1-vợ-1-chồng (đa số là suốt đời, một số là theo mùa)!
    *** Nhưng đáng nể hơn là cách tụi nó giữ con: Khi con mẹ bị mất con, nó thường tìm cách ăn cắp con của đứa khác! Và hiển nhiên là mấy đứa bị ăn cắp con đó chẳng ưa gì vụ này... thế nên... tự nhiên là tụi nó sẽ giúp đỡ nhau trong việc bảo vệ con cái :)

  4. Bọn chim-không-biết-bay này cũng biết đồng-tính-ái! cặp gay-penguin Squawk và Milou Hồi năm ngoái, mình có nghe tin về mấy cặp gay-penguin bên Mỹ, bây giờ mới biết thêm lũ penguin ở sở thú Nhật, Đức cũng đã từng giở trò đó rồi :D Mà mắc cười là mấy chú đực rựa này cũng biết ấp trứng, và thậm chí còn vác cả... đá ngoài đường về tổ để thay cho trứng nữa chứ !!!(?)

Tham nhũng

Hôm nay đọc bài "Tham nhũng" trong Bách khoa Toàn thư Mở, mới thấy có mấy điều thú vị!

1. Công thức tham nhũng:

Tham nhũng = Độc quyền + Bưng bít thông tin - Trách nhiệm giải trình


2. Thực trạng thế giới:

Bản đồ tham nhũng thế giới

Căn cứ theo "chỉ số nhận thức tham nhũng", thì đứng đầu là Bắc Âu, Bắc Mỹ, Úc và Nhật (phần màu xanh/vàng trên bản đồ); còn các nước nghèo ở Trung Phi như Bangladesh, cộng hòa Ched, hay ở châu Á như Myanmar thì đứng đội sổ (phần màu đỏ sậm trên bản đồ).

3. Các nước Cộng Sản:

Căn cứ theo công thức tính tham nhũng bên trên thì thể chế cộng sản là nơi lý tưởng cho tham nhũng(!?) Nhưng xem lại bản đồ thì thấy cũng không đến nỗi quá tệ: Cuba #59/159, Lào #77/159, Trung Quốc (đại lục) #78/159, và tệ nhất là... Việt Nam #107/159.

Chủ Nhật, 12 tháng 2, 2006

Just fun...

Hey ya,

hav'ya ever wondered Why the hair on your PRIVATES was called "PUBLIC Hair"?! ;)

Thứ Tư, 25 tháng 1, 2006

Rhythm from the ... dream!

"...
Ya cant know!
Ya cant see!
Ya cant under'rr'stand me!
..."

was what I shouted in my dream, tonight. There was many dreams before, but this is the one with full of rhythms and words.

At the begining, I was lost in my very familiar place, seems to be the Đ.T.Đ. highschool, but with all of strangers, the ones that I'd never known, the foreigners, etc. So I was running from places to places, from buildings to buildings, climbing from floors to floors, and moving from classes to classes, from rooms to rooms ... to say many raps (in a rapid rhythm). Seems that what I said is to explain my ideas, to express my feelings, but no one heard; they gathered together... without me, and when I came to sing at them, they turned their faces away!

And at the end, I was on the top floor of the old building in a large room, in where there was a girl, a friend of mine; and I sang the chorus to her. The chorus was sung very strong and hard, maybe only with the voice in dreams (my real voice is not so high); the peek was so high and the "valley" was so low.

After that, there seemed to be some short dreams, in where I repeated the chorus and parts of the rap talk. I've waken up slowly... and now I can only remember the peek of the song, which I write at the top of this post. (Maybe that was the clearest and the most repeated words & rhythm.)

Actually, there have been many hard dreams like that. The dreams are not like my conscious! If when conscious, I know that I have to accept that, I should obey the rules, then in the dreams, I break all of them off. I usually say "That's normal !", "That's no problem !", but in the dreams, I get angry with them, I beat the foolish teachers up, and so on.... Maybe, these dreams are just places for me to release my stress. But tonight's dream is the first one from where I can actually get something out, a rhythm of a song!

Thứ Sáu, 6 tháng 1, 2006

Cold in the Winter

In the winter,
I can feel it cold
It's cold outside
and it's cold inside!

A day no eating,
I can feel hungry
hungry my stomach
and hungry my heart!

Now even my best friend
cannot und'stand me!
She repeats exactly just the words of others;
How cold it is, how hurt it cut me
deep inside my heart....

Just like my brother
to oppose my plan,
to say it's a waste
of.... MONEY.

What the hell it is!

-- me - Halsade --